Giới Thiệu

NÀNG TIÊN CÁ HỌ LÀ AI

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết

HUYỀN THOẠI NÀNG TIÊN CÁ

Hình tượng “Nàng tiên cá” đã chiếm lĩnh trí tưởng tượng hàng ngàn năm của con người về những sinh vật thủy sinh đầy mê hoặc, lai nửa người nửa cá, đã được phát hiện ở khắp các vùng biển trên thế giới và xuất hiện trong văn học của mọi nền văn hóa đa chủng tộc.
Tính thần thoại thi vị và sự đáng sợ là ngang nhau, theo truyền thuyết thì vẻ đẹp của các nàng tiên cá được cho là có khả năng dụ mọi người đến một ngôi mộ ngập nước rồi kết liễu họ.
Nàng tiên cá có nguồn gốc từ Assyria cổ đại, ngày nay là miền bắc Syria, với truyền thuyết về nữ thần Atargatis, sự thờ phụng sau đó lan sang Hy Lạp và La Mã. Trong một câu chuyện, Atargatis tự biến mình thành nửa người nửa cá khi tự trầm mình vì nỗi ân hận vô tình giết chết người yêu. Tuy nhiên, trong các tài liệu khác, Atargatis là một nữ thần sinh sản có dây mơ rễ má với một nữ thần thân cá ở Ascalon. Người ta cho rằng việc tôn thờ Atargatis và Ascalon cuối cùng đã hợp nhất thành một, dẫn đến hình tượng về một nữ thần tiên cá.
Trong suốt lịch sử, nàng tiên cá có liên quan đến các sự kiện nguy hiểm trong văn hóa châu Âu, châu Phi và châu Á, bao gồm lũ lụt, bão, đắm tàu và chết đuối. Homer (nhà thơ Hy Lạp cổ) gọi họ là “còi báo động” trong tác phẩm Odyssey, tuyên bố rằng họ đã dụ các thủy thủ đến cái chết. Họ đã được mô tả trong các tác phẩm điêu khắc Etrurian, sử thi Hy Lạp và các bức phù điêu trong các lăng mộ La Mã.
Các câu chuyện kể về những lần đụng độ với “Nàng tiên cá”
1. Năm 1493, Christopher Columbus báo cáo rằng đã nhìn thấy ba nàng tiên cá gần Haiti trong chuyến du hành tới vùng biển Caribê. Trong nhật ký tàu của mình, Columbus đã viết “chúng không đẹp như được vẽ, mặc dù ở một mức độ nào đó chúng có hình dạng của một khuôn mặt người.” Ngày nay, các nhà khoa học khẳng định rằng mô tả của ông thực sự là ghi chép đầu tiên về việc nhìn thấy lợn biển, một loài động vật có vú sống ở biển mà người Ý không hề quen thuộc. Những con bò biển khổng lồ này hiện đã được phân loại là Sirenia, được đặt tên theo tiếng còi của thần thoại Hy Lạp.
2. Trong khi các đảo Shetland và Orkney ở phía bắc Scotland có thể được gọi là trung tâm của văn hóa dân gian về Nàng tiên cá châu Âu, thì vùng biển phía nam nước Anh (gần Exeter) lại có nhiều chuyện li kỳ không kém:
– Vào thứ Năm, ngày 10 tháng 11 năm 1737, tại một ngư trường có tên là Topsham Bar, một nhóm tám ngư dân đã đánh cá suốt buổi sáng. Khi kéo lưới lên tàu, họ “giật mình khi phát hiện ra một sinh vật hình người, có hai chân”. Tất cả tám nhân chứng đã được phỏng vấn độc lập và tất cả đều tuyên bố rằng sinh vật này “nhảy ra khỏi lưới và bỏ chạy”. Trong khi điều này có vẻ khó tin, các ngư dân nói thêm rằng một khi họ bắt gặp “sinh vật bí ẩn” thì họ thấy nó đang chết dần và” rên rỉ như một con người”
Một trong những ngư dân nói với cảnh sát: “Chân của nó có màng giống như chân vịt và nó có mắt, mũi và miệng giống như của một người đàn ông” Ông nói thêm rằng nó có một cái “đuôi giống như một con cá hồi và nó cao khoảng 1m2”
– Sau đó, vào năm 1812 sau Công Nguyên, ở Exmouth gần Exeter, một ngư dân tên là Toupin và thủy thủ đoàn của ông tuyên bố “đã nghe thấy âm nhạc phát ra từ một sinh vật giống người, có đuôi cá”. Điều này phù hợp hơn với những câu chuyện cổ điển về nàng tiên cá, được gọi là ‘còi báo động’ sau khi hát mê hoặc những người đánh cá, thường dụ họ đến những ngôi mộ đầy nước. Ông bị “thu hút bởi một âm thanh kỳ dị, không thể mô tả đầy đủ nhưng có thể so sánh với một giai điệu harpsichord hoang dã, leng keng”. Ông Toupin mô tả sinh vật này có; “Hai cánh tay mà nó đã từng sử dụng để rất nhanh nhẹn, kết thúc bằng bốn ngón tay có màng trên mỗi bàn tay.” Ông kể chi tiết thêm về các đặc điểm như: “một khuôn mặt dài, hình bầu dục, giống con hải cẩu, nhưng dễ thương hơn, và tóc dường như trùm lên đầu và sau.” Về chiều dài, theo Toupin, “nó dài khoảng 1m6, và trước đó nó có vẻ đang đi lại gần con tàu một cách tinh nghịch, sau ba lần lao nhanh, nó bơi nhanh ra xa và mất hút.”
– Chỉ 11 năm sau, vào năm 1823, một lần nữa tại Exeter, một loạt các trường hợp nhìn thấy nàng tiên cá đã được báo cáo ở River Ex, bao gồm cả những nhân chứng đã chứng thực đã nhìn thấy một sinh vật, giống như báo cáo năm 1737, có “hai chân đặt dưới thắt lưng” với “Các bản năng thú tính”. Một báo cáo khác mô tả một sinh vật “mang từ thắt lưng trở xuống giống với cá hồi”
– Ở cuối phía bắc nước Anh, ở Peak cũng có 2 câu chuyện gắn liền với nàng tiên cá:
+ Hồ bơi của Nàng tiên cá được gắn với khả năng chữa bệnh cho “những người đủ can đảm để tắm trong đó” và nếu một người làm như vậy vào nửa đêm của Lễ Phục sinh. Nàng tiên cá được cho là “xuất hiện mang đến sự sống vĩnh cửu”, nếu cô ấy nhìn bạn một cách trìu mến. Nếu không, bạn đã đi xuống vực sâu, không bao giờ được nhìn thấy mặt trời nữa.
+ Câu chuyện nàng tiên cá thứ hai được cho là xảy ra tại Black Mere ở mũi phía tây nam của Staffordshire; Một người đàn ông địa phương tên là Joshua Linnet, người bị một phụ nữ trẻ đẹp từ chối. Không thể đối mặt với sự nhục nhã, anh ta buộc tội người phụ nữ kia là phù thủy rồi thuyết phục người dân địa phương dìm chết cô ở Black Mere và khi sắp chết đuối, người phụ nữ trẻ đã nguyền rủa Joshua.
Ba ngày sau người ta tìm thấy thi thể của hắn ta nổi trong hồ bơi với “khuôn mặt đầy dấu móng vuốt” được cho là do “nàng tiên cá quỷ” gây ra. Nhiều người tin rằng linh hồn thù hận này vẫn còn ám ảnh cho đến ngày nay.
***Sirenomelia: Lịch sử của hội chứng “Nàng tiên cá”
Tuy nhiên, điều gì sẽ xảy ra nếu ý tưởng về “nàng tiên cá” bắt nguồn từ một chứng rối loạn y khoa có thể nhìn thấy được?
“Sirenomelia” được đặt tên theo tiếng còi báo động trong thần thoại Hy Lạp, và còn được gọi là “hội chứng nàng tiên cá”, là một dị tật bẩm sinh hiếm gặp và gây tử vong, đặc trưng bởi sự dính liền và hợp nhất của các chi dưới. Tình trạng này dẫn đến tình trạng trông giống như một chi đơn lẻ, giống như đuôi cá – khiến một số người đặt câu hỏi liệu những trường hợp của tình trạng này ở thời cổ đại có thể đã ảnh hưởng đến truyền thuyết trong quá khứ hay không.
Ví dụ, người ta biết rằng những mô tả cổ xưa về quái vật biển bắt nguồn từ việc nhìn thấy các loài chưa được biết đến vào thời điểm đó, chẳng hạn như cá voi, mực khổng lồ và hải mã, rất hiếm khi được nhìn thấy và ít được hiểu biết.
Sau khi truy tìm lại các tài liệu tham khảo về tình trạng y tế trong các văn bản lịch sử cũng như các mẫu vật trong viện bảo tàng thì người ta lại không có manh mối gì về chứng bệnh “sirenomelia” trong các thời đại trước đó.
Những người sống sót trong Sirenomelia thời hiện đại
“Sirenomelia” xảy ra khi dây rốn không hình thành hai động mạch, chỉ cung cấp đủ máu cho một chi. Việc xảy ra là cực kỳ hiếm, với tỷ lệ 0,8-1 trường hợp / 100.000 ca sinh. Đáng buồn thay, do dị tật đường tiêu hóa và niệu sinh dục nghiêm trọng, những đứa trẻ sinh ra với chứng rối loạn này hiếm khi sống sót lâu hơn một vài ngày. Tuy nhiên, với những tiến bộ trong kỹ thuật phẫu thuật, hiện nay đã có một số trường hợp bệnh nhân có thể sống qua tuổi ấu thơ.
Một trong những ví dụ nổi tiếng nhất về những người sống sót sau chứng sirenomelia là Tiffany Yorks ở Mỹ. Sau khi trải qua cuộc phẫu thuật để tách đôi chân khi mới một tuổi, Tiffany đã sống cho đến năm 27 tuổi. Mặc dù có vấn đề về khả năng vận động, khiến cô trở thành người sống sót lâu nhất.
Liệu tình trạng bẩm sinh có ảnh hưởng đến nguồn gốc của thần thoại nàng tiên cá hay không sẽ không bao giờ thực sự được biết đến. Tuy nhiên, sự giống nhau giữa những người phụ nữ huyền thoại có đuôi giống cá và những người sinh ra mắc chứng sironomelia đã có một tác dụng tích cực: nó đã giúp những đứa trẻ mắc chứng sirenomelia cảm thấy tự hào về sự giống nhau với những sinh vật xinh đẹp trong các câu chuyện thần thoại.
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

Check Also
Close
Back to top button
0
Sẽ không lộ danh tính, các phù thủy hãy để lại bình luận..x